Lịch sử của Y-sơ-ra-ên và
Giu-đa chỉ ra một lẽ thật được thấy rõ ràng trong toàn bộ lịch sử, đó là: người
dân đang là hoặc sẽ trở nên giống như những người lãnh đạo họ. Các vị vua dẫn đầu
về đạo đức cho thần dân mình.
Công chúng không bao giờ có
thể tự hành động cách ồ ạt. Không có một người lãnh đạo thì giống như không có
đầu, mà thân thể không đầu là một thân thể bất lực. Lúc nào cũng vậy, phải có
ai đó dẫn đầu. Ngay cả bọn du thủ du thực tham gia vào vụ cướp hay mưu sát cũng
không phải là một mớ vô tổ chức như vẻ ngoài của nó. Đâu đó đằng sau sự bạo lực
là một người lãnh đạo mà ý tưởng của người đó chỉ đơn giản là được thi hành.