Một phân đoạn ngắn trong
sách Truyền Ðạo có nói đến "một ông vua già cả mà dại, chẳng còn biết nghe
lời khuyên can."
Cũng không khó để hiểu lý
do tại sao vị vua già, đặc biệt nếu ông thực sự là một người dại, lại cảm thấy
không cần đến lời khuyên răn. Sau khi ông đã truyền ra mệnh lệnh trong nhiều
năm ròng, có thể ông đã tạo nên một tâm lý tự tin vốn không thể chấp nhận ý nghĩ
là ông nên nhận lãnh sự khuyên dạy từ người khác. Lời của ông đã trở thành luật,
và đối với ông, những điều đúng là đồng nghĩa với ý muốn của ông và những điều
sai có nghĩa là những điều đi ngược lại những gì ông muốn. Chẳng bao lâu sau,
tư tưởng cho rằng không có một ai đủ thông minh hay đủ tốt để khuyên can mình sẽ
dễ dàng đi sâu vào tâm trí ông.