Có một ấn tượng ghi khắc
trong tâm hồn và trí nhớ tôi khi tôi còn là thiếu niên mà vẫn chưa nhạt nhoà
sau rất nhiều năm tháng. Đó là tiếng còi hụ và vận tốc vô cùng nhanh chóng của
xe cứu thương Hồng thập tự, đang giành đường để chạy nhanh tải bệnh nhân đang
gặp tình trạng nguy kịch. Lúc ấy bọn học sinh chúng tôi phải vội vàng dừng xe
đạp lại và nép vào lề đường cho chiếc xe đó lao vút qua. Người ta bảo với tôi
rằng, nếu xe Hồng thập tự xổ hai cờ, nó còn chạy nhanh hơn nữa. Ngày nay, trong
đời sống đô thị, tôi vẫn còn nghe tiếng còi hụ đó, và thấy bóng dáng của chiếc xe
đó.