"Tôi ở giữa anh em bộ yếu đuối, sợ sệt và
run rẩy lắm; lời
tôi nói, lời tôi giảng chẳng phải bằng lời khéo léo của sự khôn ngoan, nhưng
bằng sự chứng minh của Thánh Linh và quyền năng, hầu cho đức tin của anh em chẳng lập
trên sự khôn ngoan của loài người, bèn là trên quyền năng của Đức Chúa Trời. Vậy, ai nấy hãy coi chúng tôi như thừa sai của
Christ và quản gia về lẽ mầu nhiệm của Đức Chúa Trời. Vả lại, điều người ta đòi nơi quản
gia là phải trung tín."(1 Cor 2:3-5 Cor; 4:1).
" Anh em ơi, chúng tôi không muốn anh em
chẳng biết về sự hoạn nạn đã xảy đến cho chúng tôi trong A- si, thể nào chúng
tôi đã bị đè nén quá chừng quá sức, đến nỗi cũng hết mong sống được. Thật
chúng tôi đã tự đoán định rằng chắc phải chết, hầu cho chúng tôi không cậy
mình, nhưng cậy Đức Chúa Trời là Đấng khiến kẻ chết sống lại. "(2 Cô-rinh-tô 1:8-9).